MILKMAN by Anna Burns
- Jessica Maria

- Apr 27, 2019
- 2 min read
Updated: Oct 30, 2020
I barely knew how to approach this review. So here's how Anna Burns might write about me reading her book. If you haven't read Milkman, this may be a window into how you might take it.
(To be sure: I will never be half as talented as Burns with words. Also: I AM SORRY.)
Bookish woman picked up the prize-winning novel not understanding how it had taken her an hour to read ten pages, how the pages and the words on those pages were self-deemed enjoyable, and yet had left her quite confused simultaneously, though she decided to persevere because there seemed to be an inkling of genius here or was it just madness—who is to say, except the other people she tried to talk to about it. Ah yes, delicious future dystopia, that's the ticket, this kind of bomb-ridden, terror-filled, malarkey-suffused place doesn't exist, has indeed never existed, so... oh, our protagonist's 18-year-old stream-of-consciousness just informed readers that it's the seventies, and bookish woman realizes author person is from that country across the water but also the northern area, and the lightbulb shone greatly from bookish woman's mind at that moment and then she felt dim in the realization that this took place, it happened, it was history, and maybe it was still happening these forty years later, so she forged on. Troubles, they were. That sunset scene though, the reason for that cover, the metaphor laid out by author person was brilliant, beautiful, and bookish woman still considers it days, weeks after finishing the novel. She sees the colors of the sky differently even though she always knew they were more than blue. The scenes that enraptured her about middle sister, said book's protagonist, were about her enlightenment to how the world worked and didn't work, how she navigated her life in such a world, and what men and women are supposed to do or not do in that town with many parts. Middle sister is stalked by milkman, helped by the real milkman, has fraught thoughts about her maybe boyfriend and the maybe-ness of their relationship, maybe-boyfriend's lukewarm and abandoning parents who are ballroom dancers traveling the world, wee sisters wanting chips, being of the wrong religion or the right, Jason, and don't forget tablets girl. And bombs and cat heads due to bombs and tablet girl's sister and third brother and Somebody McSomebody, the loutish poser who wishes he was milkman, but really is just another embodiment of patriarchal mentality and proprietorship (in bookish woman words, she would call him "reasons #banallmen is a thing"), but at least women can band together occasionally, eh? Vacillating between confusion and love and outright praise of her words and structure, bookish woman hesitates to recommend such a novel novel to just anyone, but if you could, or did, perhaps, get something out of this, then maybe, you could try. It's loads better than this, anyway.

Milkman
By Anna Burns
352 pages. 2018.



Trang Chủ ALO8 mình lướt thử lúc rảnh, kiểu vào xem giao diện ra sao thôi. Ấn tượng đầu là trang nhìn sáng sủa, các khối nội dung tách bạch nên kéo xuống không bị rối mắt. Mình bấm qua lại vài chỗ thấy phản hồi khá nhanh, không kiểu loading lâu hay đứng hình, chắc họ làm phần máy chủ đường truyền ổn nên giờ đông người vẫn mượt. Chữ với bảng thông tin cũng vừa phải, không nhồi nhét quá nhiều nên đọc lướt vẫn hiểu đang có gì. Nói chung cảm giác dùng “nhẹ đầu”, không phải căng mắt tìm nút hay mục cần xem. Ở Trang Chủ ALO8 mình thích nhất là menu điều hướng đặt…
hitclubi.net là cái tên mình bắt gặp khi đang lướt đọc một chủ đề khá đông người bình luận. Thấy được nhắc đến vài lần nên mình tò mò mở thử xem giao diện thế nào. Mình chỉ xem nhanh chứ chưa tìm hiểu sâu, nhưng cảm giác đầu tiên là cách trình bày khá gọn gàng, các mục được sắp xếp rõ nên nhìn không bị rối mắt. Trên điện thoại, việc chuyển giữa các phần cũng khá mượt và dễ theo dõi nội dung hơn mình nghĩ.
https://sao789me.com/ mình bấm vào xem thử vì thấy bạn bè nói qua, kiểu tò mò giao diện là chính. Ấn tượng đầu là trang nhìn khá gọn, bố cục chia theo từng khối nên lướt xuống không bị “ngợp”, muốn tìm thông tin gì cũng dễ định vị. Mình có đọc lướt phần giới thiệu, thấy họ ghi nền tảng hoạt động từ 2019 và có nhắc chuyện kiểm định RNG, nên cảm giác thông tin để đó khá thẳng thắn chứ không mập mờ. Menu đặt ngay chỗ dễ thấy, chuyển trang cũng mượt, chữ không bị dày đặc nên đọc nhanh vẫn hiểu. Nói chung mình chỉ xem sơ sơ thôi nhưng cách họ tách nội dung bằng…
mm88.boo dạo này xuất hiện khá nhiều trong những cuộc trò chuyện mình đọc được trên mạng nên tò mò vào xem cho biết. Ban đầu chỉ định lướt qua giao diện xem cách sắp xếp ra sao thôi. Sau một lúc sử dụng thử, mình thấy trang nhìn khá thoáng, các danh mục được bố trí hợp lý nên không mất nhiều thời gian tìm kiếm. Trên điện thoại, tốc độ phản hồi khá nhanh và chuyển giữa các mục cũng ổn. Mình có để ý một số thông tin về hỗ trợ người dùng được đặt ở vị trí dễ thấy. Nhìn chung cách nhóm nội dung khá rõ ràng, giúp việc theo dõi thông tin trở nên đơn…
kèo nhà cái hôm nay mình thấy bạn bè nhắc hoài nên cũng ghé thử cho biết, chủ yếu xem giao diện thôi chứ không ngồi đọc kỹ. Vừa vào là thấy trang làm khá thoáng, nhìn không bị dồn chữ hay rối mắt. Mình thích cái kiểu chia nội dung thành từng khối rõ ràng, kéo xuống tới đâu biết mình đang ở phần nào tới đó. Menu để ngay chỗ dễ thấy nên bấm qua lại vài lần cũng mượt, không phải mò. Mấy bảng thông tin trình bày theo cột nhìn gọn, chữ vừa phải nên lướt nhanh vẫn bắt được ý chính. Nói chung dùng nhẹ nhàng, nhất là cách họ làm các khối nội dung…